The Sound of Silence - Simon & Garfunkel

Bản dịch của: Koffe_chan

Hello Darkness my old friend,
I've come to talk with you again,
Because a vision softly creeping left its seeds while I
was sleeping and the vision
that was planted in my brain,
still remains within the
Sounds of Silence
In restless dreams I walked alone
Narrow streets of cobblestone,
'Neath the halo of a street lamp,
I turned my collar to the cold and damp
When my eyes were stabbed by the flash of a neon light
That split the night
And touched the sound of silence.

And in the naked light I saw
Ten thousand people, maybe more.
People talking without speaking,
People hearing without listening,
People writing songs that voices never share
And no one dared
Disturb the sound of silence.

"Fools" said I,"You do not know
Silence like a cancer grows.
Hear my words that I might teach you,
Take my arms that I might reach you."
But my words like silent raindrops fell,
And echoed
In the wells of silence

And the people bowed and prayed
To the neon god they made.
And the sign flashed out its warning,
In the words that it was forming.
And the signs said, The words of the prophets
are written on the subway walls
And tenement halls.
And whisper in the sounds of silence.
Chào bóng tối bạn già của tôi,
Tôi lại tới lảm nhảm nữa này
Vì một ảo ảnh nhạt nhoà đã lén trườn đi và bỏ lại hạt giống khi tôi
ngủ và ảo ảnh ấy
Đã nảy mầm trong trí óc tôi,
Vẫn còn đó tàn tích bên trong
Thanh âm của sự lãng quên
Giấc mơ tôi không chút thanh thản, cô độc mà đi
Nhỏ hẹp những con đường sỏi đá,
Rọi soi dưới ánh đèn đường,
Sự ẩm ướt và lạnh lẽo khiến tôi nới cổ áo
Khi ánh đèn neon chọc thẳng vào mắt tôi
Bóng đêm vỡ vụn
Và chạm tới thanh âm của sự lãng quên

Dưới ánh đèn trơ trụi tôi thấy
Có lẽ hơn mười ngàn người chi đó
Trò chuyện mà không nói,
Nghe mà chẳng lắng nghe,
Viết những bài ca chẳng được cất lên cho người khác
Và chẳng ai dám
Xáo trộn thanh âm của sự lãng quên

“Ngu ngốc” Tôi nói”Mấy người không biết sao
Sự lãng quên như ung thư lan rộng
Nghe tôi đi và có thể lắm tôi sẽ chỉ cho mấy người,
Bắt tay tôi và có thể lắm tôi sẽ chìa cho mấy người”
Nhưng từng từ tôi reo như hạt mưa bị quên lãng,
Và dội lại,
Sự lãng quên sâu thẳm

Con người rồi đã cúi đầu và cầu nguyện
Vị thần đèn mà họ tạo ra
Từng ký hiệu sáng lên cảnh báo
Với từ ngữ dần được tạo hình
Những ký hiệu đó nói, từ ngữ của những giáo đồ
được viết ở tường đường xe điện ngầm
Và cả đại sảnh những toà nhà
Và thì thầm trong âm thanh của sự lãng quên

1 bản dịch khác

Koffe_chan
03-09-2009